Người đưa đò

Thứ tư - 30/03/2016 21:11 | Số lần đọc: 214
Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Từ khi cất tiếng khóc chào đón cuộc đời tôi được ủ ấm trong vòng tay yêu thương của bà, du dương trong điệu ầu ơ của mẹ. tôi cảm nhận tình cảm thiêng liêng vô giá ấy chỉ có ở cha và mẹ mà thôi. Tháng năm đi qua, tôi lớn lên, được tới trường học hành, tôi biết thêm trong cuộc đời này những người đồng hành cùng ta không chỉ có cha mẹ mà còn có cả thầy cô giáo nữa.
“Ơn cha mẹ có công sinh nở
                                   Nhưng thành người cốt ở thầy cô
                                   Sớm hôm ngày tháng chăm lo
                                   Văn hay - Chữ tốt cốt cho thành tài”
       Đúng vậy, thầy cô đã nắm tay tôi  từ ngày đầu tiên đến lớp để rồi từ đó luôn bên cạnh chắp cánh ước mơ về tương lai đẹp đẽ cho tôi trong suốt cuộc đời. Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi con người đều được khởi nguồn từ người hướng đạo. Vâng ! Thầy cô đã dành một phần cuộc đời mình để dìu dắt từng học sinh vững bước trên con đường  biết bao chông gai. Có ai đó đã nói rằng “ Nghề giáo như nghề chèo đò đưa biết bao học trò đến được bến bờ bên kia, bến bờ của tri thức, bến bờ của khát vọng vươn lên trong cuộc sống ”.  Thật đúng như vậy, để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình “ Người đưa đò”phải luôn giữ cho đò mình được vững chắc. Trong suốt chặng đường ấy, biết “ sóng to” “ gió lớn” nổi lên lúc nào, chỉ biết rằng dù gian nan vất vả nhưng “ Người đưa đò” phải đưa khách cập bến bình yên để rồi “Khách” lại bước tiếp con đường mới còn “ Người đưa đò” lại quay về bến cũ tiếp tục sứ mệnh cao cả ấy. Cứ như thế ! như thế! Người thầy đã dành cả cuộc đời mình để dạy dỗ cho những đứa con thân yêu của họ, không quản ngại khó khăn. Cho dù phải thức khuya dậy sớm miệt mài bên trang giáo án, cho dù ngày qua ngày với những công thức, những bài giảng lặp đi lặp lại hàng chục hàng trăn lần nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi vì trong trái tim họ duy nhất chỉ có một khát khao dạy dỗ trẻ hôm nay nên người .
        Thầy cô không chỉ hy sinh công sức thời gian của mình mà dành trọn tình yêu thương cho những đứa trẻ non nớt ngây thơ. Thầy cô đã tận tụy dồn hết công sức vào bài giảng sao cho các con thân yêu của họ nắm được bài. Phải! công việc hằng ngày của thầy cô đều xuất phát từ trái tim yêu thương của người cha, người mẹ dành cho chính đứa con ruột thịt của mình. Tình yêu ấy luôn cháy bỏng trong tim mỗi người thầy, người cô, sẵn sàng sưởi ấm những tâm hồn bé nhỏ mới chập chững vào đời.
      Thời gian cứ lặng lẽ trôi, chúng con được trưởng thành sau mỗi bài học, sau những buổi lên lớp của các thầy các cô. Nhớ lắm những tà áo dài thướt tha của cô, những dáng đi nghiêm trang mà thân thiện của thầy. Cuộc sống có biết bao đổi thay nhưng nào đâu làm phai mờ được tình cảm của người thầy, người cô dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn biết bao người học trò trong suốt cả cuộc đời đi học, để rồi chúng con được lớn khôn, được tiếp bước vào sự nghiệp cao cả của thầy.
                                    “ Làm thầy rồi con mới hiểu thầy hơn
                                      Thầy như viên phấn viết mòn bảng đen
                                      Để phấn trắng mãi đời phấn trắng
                                      Thầy dạy con phải giữ sạch tay mình
                                      Thương một đời phấn trắng bảng đen
                                      Những bài giảng viết rồi lại xóa
                                      Những viên phấn viết mòn trên bảng
                                      Vẫn tiếc mình không thể mòn hơn”./.

Tác giả bài viết: Trần Thị Hồng Minh- GV Trường TH Đức Lập

Nguồn tin: Diễn dàn GDHT

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn